Nụ vối – Vị cứu tinh của tôi

Mẹ mình mang từ quê ra nửa lạng nụ vối, khoe ầm lên đây nụ vối Việt Nam xịn, không phải nụ vối Trung Quốc đâu nhé. Mẹ pha, ủ trong giành tích rồi luôn miệng giục mình uống, ừ thì uống cho xong chuyện, thấy mùi thơm hắc quen thuộc, cũng nhơ nhớ, rồi thôi.

moc-huong-thuc-uong-que-nha
Nào ngờ sáng hôm sau lúc đi vệ sinh không thấy đau bụng té re như bình thường, kết quả lại rất đẹp nữa, chục năm nay rồi chữa đủ loại thuốc có ăn thua gì đâu, đến nỗi mấy đứa bạn thân còn khuyên mình đi đâu nên cõng cái toilet theo cùng, vậy mà…
Nhưng mình chưa dám tin vào sự thần kỳ đó, nên cứ im lặng uống nước vối và theo dõi cái bụng mình xem sao. Mấy hôm sau cũng vậy, kết quả ngon đều, mình mừng hú, chả lẽ cái nụ vối quê mùa lại có thể chữa được viêm đại tràng mãn và đường ruột kích ứng, căn bệnh thành thị điển hình của những kẻ quá nhạy cảm, hay lo lắng như mình. Mình đã từng chữa nó với đủ thứ thuốc hiện đại mà bệnh chỉ thuyên giảm một thời gian, hết thuốc thì lại đâu vào đấy.Mỗi ngày mình đều đặn uống một đến hai cốc nước vối. Uống lúc nào cũng được, kể cả lúc đói hay no. Bụng mình yên ổn, không nhộn nhạo, không tức anh ách, không đau quặn sau ăn như trước, không bị đi sống phân triền miên nữa. Sung sướng biết bao. Mình bỗng nhớ câu “Người Việt mình nằm trên đống thuốc mà chết!”. Quả vậy, mình đau khổ bao năm về căn bệnh này, tốn bao nhiêu thuốc thang, đi hết bệnh viện đến trung tâm y tế, nghe người nọ người kia mách, thay đổi không biết bao loại thuốc tây mà không chữa dứt được, thì nay, nụ vối bình dân quê mùa lại cứu được mình.Thế mà mình đâu biết quý trọng cây vối. Hồi trước nhà mình có cây vối cổ thụ bờ ao, đến mùa có nụ, bà mình thuê người hái, ủ hàng chục thúng mang ra chợ bán, còn giữ lại một thúng nhà uống, chia cho họ hàng, bà con thân quen uống cả năm, dôi lắm. Vậy mà đã hết đâu, đến mùa quả vối chín, bọn trẻ con chúng mình leo lên cây vẫn chén mê mải quả vối chín đỏ ối, ăn chua chua thơm thơm hăng hắc rất mê. Vừa trèo mình vừa rung cho quả vối chín rụng xuống ao, xem lũ cá quả cá trôi tham lam lao lên đớp rất vui.

Mẹ mình còn chúa hơn. Mỗi khi làm đồng về đói meo, mẹ lục chạn vét nốt bát cơm nguội, chan nước vối đặc rồi ăn với nửa quả cà bát dẻo vừa xuống nén thì ngon giời ngon bể, chả hạnh phúc ẩm thực nào sánh được. Giờ đây mỗi lần con gái mẹ ở nước ngoài về, sẵn có ngoại tệ đưa mẹ đi nhà hàng năm sao chiêu đãi cao lương mĩ vị, nhưng mẹ vẫn đánh tụt hạng so với cơm nguội chan nước vối đặc ăn cùng cà mới xuống nén. Mẹ còn bảo cây vối chả bỏ đi thứ gì, ủ xong thì cặng vối uống trước, nụ vối uống sau, nụ bỏ quên xó xỉnh vài năm lấy ra vẫn thơm ngon, mốc meo khóc thét không làm chi nổi, chất kháng sinh trong nụ vối mạnh thế đấy. Còn lá vối tươi có thể đun lên uống, ngon hơn lá chè xanh nhiều. Lá non lá già đều có thể ủ rồi phơi khô uống quanh năm. Này nhé, nước lá vối tươi rót ra bát sứ nhẩn nha uống, ăn chơi thêm củ khai lang bở thì ngon chết lặng!

Bà mình tuổi già mất đi, nhà mình mọi người chuyển sang uống chè, cà phê, nước ngọt có ga vân vân, cây vối bờ ao bị chặt bỏ, trồng thay vào đấy cây liễu cho nó thơ mộng. Mình cũng quên dần cây vối, lẽ tất nhiên của cuộc sống xoay vần, thay đổi, những giá trị mới thay dần giá trị cũ. Nhưng oái oăm thay, có khi nhọc công nghiên cứu, kiếm tìm giá trị mới thay cho giá trị cũ, nhưng rồi lại chẳng bằng giá trị cũ, mà lại làm mất đi giá trị cũ mới uổng làm sao. Khốn thay cho loài người cuồng quay vội vã và nông nổi.

Còn riêng mình thì ngàn lần cảm ơn nụ vối thân yêu bấy lâu mình lãng quên. Nhờ nụ vối mà mình xóa hẳn được nỗi đau buổi sáng khi vào toilet, giải quyết căn bệnh đường ruột mãn tính, và mình lại được thoải mái ăn những món cay bỏng lưỡi mà không lo kích thích đường ruột.

Nụ vối thực sự là vị cứu tinh của mình! Mình sẽ về Hưng Yên quê mình, trồng lại cây vối bên bờ ao.

(Nguồn: Kiều Bích Hậu – Báo  Tầm Nhìn)

Gửi phản hồi

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị công khai. Phần được yêu cầu điền thông tin *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Menu Title